vợ à anh sai rồi
Vợ chồng anh đi ngang qua, vợ anh lịch sự hỏi: "Chị có người đến đón chưa, hay nếu tiện đường, ngồi xe vợ chồng em cùng về". Tôi mỉm cười, định mở lời từ chối thì Quân nói: "Chắc em đang chờ chồng đến đón à. Bọn anh về trước nhé". Nói rồi anh dắt tay vợ ra
23-12-2018 - Read Chap 1 Gả Cho Dư Gia from the story Vợ À Anh Sai Rồi Tha Lỗi Cho Anh - Mèo Con Tai Cụp [貓耳朵] by meocontaicup (貓耳朵) with 29,590 reads. tổngtài, sủngngượcsủ
Truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! Chương 6 Vợ À, Anh Sai Rồi! Chương 6: 6: Anh Trai Về Nước - Câu Trả Lời Chương trước Chương tiếp Cứ như thế, cô dần dần không con bận tâm về việc anh quan tâm cô ta, chăm sóc cô ta, bởi tim cô đau lắm rồi, nó không muốn đau nữa nên cô quyết định sẽ bỏ ngoài tai, không nhìn không nghe thấy cặp đôi kia đang làm gì.
Anh biết mình vẫn thương vợ, vợ anh chẳng làm sai gì, cũng không khiến anh phải chê bai gì. Chỉ là anh quen lối sống khi chưa có vợ, vẫn cứ ham thích cái mới mẻ. Rồi mọi chuyện cũng không thể giấu giếm mãi được. Một ngày, vợ anh đến tận khách sạn nơi anh đang quấn quýt với nhân tình.
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! - Nhan Từ Khuynh - Dương Họa Y (Truyện full) - Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247
Site De Rencontre Sur Iphone Gratuit. Là [C]bạn hay là [G]bè, mình cùng [Em7]nhau [Am]lè nhèCho [F]nhau câu vè câu [C]đối, bạn [G]ơi tôi đã [C]say rồiKẻ [C] thù ta là [G]đời, bạn [Em7] của ta là [Am]trờiĐêm [F]nay buông trời ôm [C]đất, vợ [G]ơi anh vẫn [C]chưa vềVợ [C] gọi ta là [G]bồng, đời [Em7]gọi ta là [Am]buồn Đêm [F]nay không cần đan [C]áoYêu quạt [G]mo yêu những [C]trưa hèDặm [C] đường xa [G]rồi [Em7] bỏ quên một [Am]điềuCông [F]ơn sinh thành nuôi [C]nấngMen rượu [G]cay quên bát cơm [C]đầyMột [C]ngày như [G]mọi ngày, đời [Em7]gọi ta cuộc [Am]vuiMai [F]sau khi đời thức [C]giấc những gì [G]thân yêu bỏ [C]đi rồiLà [C]rượu hay là [G]người, người [Em7]bỏ ta [Am]thật rồiĐêm [F]nay soi mình trong [C]chén, rượu [G]ơi ta đã [C]say rồiLà [C]rượu hay là [G]người, người [Em7]bỏ ta [Am]thật rồiĐêm [F]nay soi mình trong [C]chén, rượu [G]ơi ta muốn [C]quay vềLà [C]rượu hay là [G]người, người [Em7]bỏ ta [Am]thật rồiĐêm [F]nay soi mình trong [C]chén, vợ [G]ơi anh đã [C]sai rồi
Thể loại Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng, Đô Thị...Giới thiệuMột thiên kim tiểu thư họ Lưu được nuông chiều vô cùng, nhưng riêng việc hôn ước, cô lại không thể làm nũng để né nên cô phải gả cho anh, một người vô cùng lạnh lùng, đạm mạc và hờ là cô không ngờ, đối với anh, cô lại yêu từ cái nhìn đầu tiên để rồi cô lại chịu đau khổ. Khi qua căn biệt thự của anh cô mới biết anh đã yêu một cô gái, và cô gái đó sẽ sống chung một căn nhà với chấp nhận tất cả, cô chịu mọi thủ đoạn của cô ta, cuối cùng cô cũng đứng lên chống lại sự đàn áp và quá đáng của anh và cô khi cô mang thai, chính anh là người làm đứa trẻ chưa chào đời của cô biến mất khỏi cuộc sống này mãi mãi. Cô hận, hận anh nhưng cô lại yêu anh hơn tất cả nên rồi lòng hận thù đó cũng dần dần phai ra nước ngoài để bắt đầu cuộc sống mới cùng với một người yêu cô thật lòng nhưng cô lại chẳng thể đáp lại tình cảm của người chuyện sẽ được bắt đầu khi cô trở về...
Ánh nắng len lỏi vào căn phòng màu trắng thuần khiết, rọi qua khung cửa sổ, trong căn phòng có một cô gái đẹp tựa thiên thần đang say giấc ngủ, do có ánh nắng nên làm khung cảnh trong căn phòng này thật lung linh, cô gái khẽ động đậy người, ngồi dậy dụi dụi mắt, vươn vai một cái rồi mỉm bước vào làm vệ sinh cá nhân rồi mở cửa phòng mình bước ra ngoài, đi xuống nhà cô đã ngửi thấy hương thơm của thức ăn, mùi này làm bụng coi réo lên, cô lên tiếng " Con chào cha, con chào mẹ "" Chào con, con gái yêu " - Thước Lam Vi nở nụ cười hiền dịu nhìn cô con gái." Chào con " - Lưu Đắc Thành lên tiếng nhưng mắt vẫn chăm chăm đọc báo " Ủa mẹ, anh trai con đâu rồi? " Ngó quanh nhà vẫn không thấy bóng dáng anh trai cô đâu bèn hỏi mẹ." Anh con nó đi công tác rồi "" Vâng "" Thôi, chúng ta vào ăn nào " Lưu Đắc Thành để tờ báo xuống bàn rồi đứng dậy " Dạ "Thế là họ cùng bước vào bàn ăn, vừa ăn vừa trò chuyện rôm rã, bỗng mẹ cô nhắc đến" Nguyệt Nguyệt à, ta muốn nói với con một việc "" Vâng, mẹ nói đi ạ "" Ta đã từng hứa với một người bạn rằng nếu hai ta sinh con gái thì hai đứa con gái sẽ là bạn thân của nhau, nhưng nếu là nam với nữ thì sẽ có hôn ước "Nghe đến đây cô dừng đũa, cúi gầm mặt " Con hiểu ý mẹ mà đúng chứ " " Con...!Con....!Không muốn đâu mẹ " " Mẹ đã hứa rồi với lại hôn ước cũng đã được định đoạt, con không đồng ý thì cũng vậy "" Nhưng mẹ à...!"" Mẹ không nói hai lời được, hai con rồi cũng sẽ yêu nhau thôi, con yêu à con đồng ý đi "" Được rồi mẹ à, con đồng ý "Bà mỉm cười lấy điện thoại ra gọi cho người bạn thân của mình " Alo, Diệp Diệp hả, con gái tớ đồng ý rồi "" Vậy sao, con trai tớ cũng vậy, chừng nào cho hai đứa nó gặp mặt đây " Yên à, Trịnh Xuân Diệp là mẹ của nam chính nha, còn cha nam chính tên là Lãnh Đàm Phong a Thế là ngày gặp gỡ đã được định đoạt, hai ngày sau Lãnh Gia qua Lưu Gia để gặp mặt con dâu tương diện trên người bộ đầm màu trắng, để lộ làn da trắng nõn mịn màng của mình" Con gái, con dễ thương xinh đẹp quá đi mất, bạn bè với mẹ con đã lâu nghe mẹ con nhắc đến con rồi, ta cũng đã xem hình của con nhưng thật không ngờ bên ngoài con còn đẹp hơn trong hình nữa "" Dạ, con cảm ơn dì "" Ngoan ghê "" Dạ "" À, Diệp Diệp con trai cậu đâu? "" Thằng bé có việc bận nên lát nữa mới mới nhắc thì đã tới rồi kìa "Từ ngoài cổng, Thiên Hàn mặt lạnh bước vào, ánh mắt Xuân Diệp như ra hiệu bắt buộc anh phải gượng cười chào hỏi " Chào hai bác "" Chào con, con cũng đẹp trai lắm đó nghe "" Vâng "" Rồi, con ngồi xuống đi "Đắc Thành nhìn Thiên Hàn từ trên xuống dưới, gật đầu tỏ vẻ hài giây phút nhìn thấy anh, tim cô lỡ một nhịp, chẳng lẽ cái này người ta hay gọi là yêu từ cái nhìn đầu không thèm nhìn cô lấy một lần làm cô hơi buồn, cô đi lên lầu, mở cửa phòng ra bước vào, nằm xuống giường, cô suy nghĩ " Tại sao tim mình lại...!Rốt cuộc mình bị gì thế này? Chẳng lẽ như người ta vẫn thường nói Yêu từ cái nhìn đầu tiên sao? ".Cô cũng thắc mắc rất nhiều điều, liệu khi cô yêu anh cô có được hạnh phúc...!.
Cô là tiểu thư của Lục Gia, được cha mẹ cưng chiều, yêu thương hết mực. Anh là một người cực kì lạnh lùng, lãnh khốc, tuyệt tình. Giữa cô và anh có hôn ước nên bắt buộc cô phải chấp nhận cuộc hôn nhân không kết quả này. Chỉ là cô không ngờ cô lại yêu anh từ cái nhìn đầu tiên để rồi cô lại chịu đau khổ. Khi qua căn biệt thự của anh cô mới biết anh đã yêu một cô gái, và cô gái đó sẽ sống chung một căn nhà với cô. Cô chấp nhận tất cả, cô chịu mọi thủ đoạn của cô ta, cuối cùng cô cũng đứng lên chống lại sự đàn áp và quá đáng của anh và cô ta. Đến khi cô mang thai, chính anh là người làm đứa trẻ chưa chào đời của cô biến mất khỏi cuộc sống này mãi mãi. Cô hận, hận anh nhưng cô lại yêu anh hơn tất cả nên rồi lòng hận thù đó cũng dần dần phai mờ. Cô ra nước ngoài để bắt đầu cuộc sống mới cùng với một người yêu cô thật lòng nhưng cô lại chẳng thể đáp lại tình cảm của người đó. Mọi chuyện sẽ được bắt đầu khi cô trở về... Thể loại +Ngược - sủng +Hiện đại +Hắc bangTruyện này do Mie리 cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
" Honey à sống vui quá quên mất việc rồi à - JD " Đọc xong cô nhíu mày. Sao hắn ta biết. Nhanh chóng xoá đi rồi bĩnh tĩnh bước vào phòng. Ả thấy cô đi vào thì như một người điên lao đến. Ả chưa kịp chạm đến cô thì cô bị một cánh tay kéo qua đập vào lòng ngực hắn. Biết đã đụng vết thương, cô nhanh chóng quay lại xem. Vết băng quấn quanh đã ứa máu. Nhìn vết thương mà lòng cô đau lên. Khuôn mặt lạnh lùng quay nhìn sang Lâm Oanh Linh. Thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí của cô ả bất giác run người. Nhưng vẫn không chịu thua quát - Con tiện nhân này!! Mày cút đi cho tao. Mày tránh xa Hàn Phong ra. Cô định bước lên tát ả thì hắn đã nhanh hơn một bước. Chát!! Tiếng vang chói tai. Ả ngả nhào xuống đất cũng có thể thấy hắn dùng sức cỡ nào. Hắn gằn giọng - Tôi đã cảnh cáo nhưng cô không nghe. Cút. Ả hét lớn - Anh vì con tiện nhân này mà đánh em. - Hừ. Cô một câu hai câu đều nói tôi là tiện nhân ! Sao không coi lại bản thân mình. Cô cũng không phải nhắm vào chiếc ghế Hàn phu nhân sao ? - Haha cô đừng nói cô không phải vì tiền bám đại gia sao ? - Ả khinh bỉ cười lớn nói Cô vẫn bình thản mỉm cười - Trên đời ai chả ham tiền. À mà tôi với Hàn Phong kết hôn rồi. - Mày nói dối. Mày nói dối. Hàn Phong yêu tao. Hàn Phong là của tao. Ả chưa nói xong bị một đám người của hắn lôi ra ngoài. Hắn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Cô cũng ôm hắn, nhớ đến vết thương còn chảy máu. Cô nhẹ đẩy hắn ra rồi để hắn ngồi trên giường nói - Anh nằm đây xíu em đi gọi bác sĩ. - Không cần. Anh không sao. - Ngồi im cho em. - Vâng bà xã đại nhân. - hắn giả bộ nghiêm túc. Cô bật cười bước ra ngoài. Thấy cô đã bước ra ngoài hắn mới cầm điện thoại lên gọi cho anh đó. Chốc lát một đoàn bác sĩ bước vào phòng kiểm tra cho hắn. Bác sĩ đưa kết luận - Miệng vết thương chỉ nứt ra nhưng Hàn phu nhân đừng lo. Chỉ cần bôi thuốc rồi băng bó kĩ lưỡng sẽ hồi phục thôi. - Umk - Vậy tôi đi trước. - nói xong một đoàn kéo nhau đi. - Haizzz! - Hắn thở dài - Sao ? - cô trợn mắt nhìn hắn. - Bà xã đại nhân à !! Đừng giận mà. - hắn làm nũng - Anh sẽ cẩn thận mà. - Mai mốt không được như thế nữa. Gật gật. Hắn gật đầu lia lịa. - Haizz ! - lần này là cô thở dài. - Bà xã à ! sao thở dài vậy ? - hắn hỏi - Hừ ! Không phải tại anh sao! Chứ sao bọn họ nhìn anh với em rồi cười. Họ còn nói vận động quá mạnh, người thì cười cười. - vừa nói mặt cô lúc đen lúc đỏ - Vậy thì ta thử đi.!! Coi vết thương có nứt không? - hắn cười tà - Anh biến đi. - cô thẹn quá hoá giận Và sau đó căn phòng cứ vang lên một câu vợ à anh sai rồi !!! Cứ thế nguyên cả buổi sáng bệnh nhân tội nghiệp phải năng nỉ ỉ oi bà xã đại nhân . ❤️❤️❤️ ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Mình giới thiệt tí • JD là người . Dạ đã nói xong cảm ơn mọi Ng đã lắng nghe phần giới thiệu về nhân vật mới của mình 😎💜
vợ à anh sai rồi