có giỏi thì đừng chết

Ebook Có Giỏi Thì Đừng Chết của tác giả YY Đích Liệt Tích. Thể loại: Hiện đại, hư cấu, kinh tủng huyền nghi, hoan hỉ oan gia, Phúc hắc lạnh lùng quái gở công X Ôn thiện tạc mao lãnh đạm thụ, 1×1, HE Có Giỏi Thì Đừng Chết (YY Đích Liệt Tích) Chương 57 : Cốt nhục – tứ:Bóng lưng trong mộng kia mơ hồ không rõ, thoạt nhìn còn có chút hơi cong, nhưng đây cũng là bóng lưng anh quen thuộc nhất, bắt đầu từ lúc nhỏ, anh chính là đi theo bóng lưng gầy gò không cường tráng này mà lớn lên.Lâm Thâm biết mình là đứa Chương 1: Ngày này năm sau là ngày giỗ. “Bẹp.”. Dưới chân hình như lại giẫm phải thứ gì đó, cái loại cảm giảm dính dính, sền sệt đó làm người ta không vui một chút nào. Hách Phúng cúi đầu nhìn. Truyện Có Giỏi Thì Đừng Chết thuộc thể loại: Truyện Đam Mỹ full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Yy Đích Liệt Tích. Sáng đến cơ quan, tối về nhà,, ngủ, sáng lại đi làm như một cái máy được lập trình sẵn, ngày này qua ngày khác. Cứ như thế cho đến năm 75 tuổi (giả sử họ sống thọ như thế) và thật sự chết đi về thể xác sẽ được con cháu chôn cất tử tế với niềm tự hào Site De Rencontre Sur Iphone Gratuit. Trọn bộ Có Giỏi Thì Đừng Chết Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Có Giỏi Thì Đừng Chết Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyen hot full Có Giỏi Thì Đừng Chết của tác giả YY Đích Liệt Tích rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Đam Mỹ này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Thể loại Hiện đại, hư cấu, kinh tủng huyền nghi, hoan hỉ oan gia, Phúc hắc lạnh lùng quái gở công X Ôn thiện tạc mao lãnh đạm thụ, 1×1, HEEdit Hàn Dạ Tuyết, Tiểu Tịch TịchBeta Linh Viên, Min, Tiêu tỷ Một ngày kia, khi người giữ rừng cố gắng khuyên nhủ một tên đang cố gắng tự sát. “Sinh mệnh thực sự rất quý giá” “…” “Từ cổ chí kim, ai ai cũng muốn được trường sinh bất lão a! Không tính đâu xa chính như Tần Thủy Hoàng, Lý Thế Dân a….” “…” “Đúng như vậy, sinh mệnh giống như màng trinh của người thiếu nữ, chỉ có một cái duy nhất, mất rồi thì chẳng thể nào phục hồi được nữa” “Cái ngàn vàng hình như cũng đã tái tạo được mà”“== Thúi lắm! Tóm lại tôi nói cho cậu biết, đừng có bày đặt chạy tới chỗ này tự sát! Mẹ nó, có biết lão tử nhặt xác của mấy người vất vả lắm không, lão tử là người giữ rừng, không phải nhặt xác chết! Vì sao ngày nào cũng có nhiều thi thể cho lão tử nhặt vậy chứ!” Tên tự sát nhìn ánh mắt táo bạo của người giữ rừng, quay đầu, u buồn nói —— “Bên này phong cảnh đẹp.” Đẹp, em, gái, cậu! Là người quản lý của rừng Lục Hồ, tôi tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra. Biên tập đánh giá Hách Phúng rốt cuộc cũng tìm được công việc, nhưng công việc này có chút kỳ quái, mỗi ngày phải đi theo thủ trưởng mặt than tuần tra núi rừng không nói, vì sao luôn phải nhặt thi thể trở về? Đến tột cùng có bao nhiêu người muốn chạy tới nơi chim không thèm ị này tự sát a! Tên Lâm Thâm mặt than này, dựa vào cái gì nói với cậu thì như cái núi băng, gặp người khác thì cười sáng lạn như vậy chứ! Ở trong khu rừng này Hách Phúng và Lâm Thâm mỗi ngày thức dậy rời giường đi nhặt xác, một cuộc sống “tốt đẹp” làm sao … Con người sau khi chết, sẽ để lại thứ gì? Xúc động nhất là dù sống hay chết, người sống vẫn sẽ nhớ đến người chết, không muốn người khác đau khổ nhưng sao cứ mãi đâm đầu vào cái chết? Doc truyen co gioi thi dung chet lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Có Giỏi Thì Đừng Chết full, chương 1, chương cuối. Có Giỏi Thì Đừng Chết wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Có Giỏi Thì Đừng Chết review, Có Giỏi Thì Đừng Chết Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Có Giỏi Thì Đừng Chết Danh sách chương Có Giỏi Thì Đừng Chết Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment Thực đơn bữa sáng hôm nay là trứng ốp la. Chiên trứng ốp la thì không được bỏ quá nhiều dầu nhưng cũng không thể bỏ quá ít, lòng đỏ phải vừa chín tới, không được chín dầu sôi trong chảo kêu vang từng đợt, hương thơm nhẹ nhàng bay người đứng trước bếp một tay cầm một quyển sách, tay còn lại thì tiếp tục xóc chảo, lẩm bẩm “Một ít muối.”“Tiêu, bỏ cũng được không cho vào cũng được …”Lúc Lâm Thâm từ trong phòng đi ra, thì thấy một bóng người cao gầy đứng ngay phòng bếp, giống như là mụ phù thủy vừa lẩm bẩm vừa đảo cái chảo trong tay.“Này, anh có ăn cay được không?” Người nọ nghe thấy tiếng bước chân của anh, quay qua hỏi một Thâm lắc đầu, lại thấy đối phương không có quay người lại mới mở miệng nói “Tôi thích ăn lạt.”“OK.”Hách Phúng đáp lại, năm phút sau cậu bưng ra một đĩa trứng ốp la đặt trên bàn, trứng ốp la hiện ra màu vàng, giòn mà không khét, mềm mà không dai. Nhìn kỹ, lòng đỏ chính giữa vẫn còn lay động, thật làm người ta muốn động đũa ngay.“Có sữa không?”Lâm Thâm chỉ chỉ tủ lạnh, Hách Phúng chạy qua, chỉ nhìn thấy một bình sữa, nhìn đến hạn sử dụng thì phát hiện còn vài ngày nữa là hết, nếu không uống chỉ sợ nó sẽ cậu cầm ly và sữa về, thấy Lâm Thâm vẫn chưa động đũa, chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa trứng, như đang nghiên cứu gì đó.“Như thế nào, có phải tay nghề của tôi rất khá không?”Lâm Thâm ngẩng đầu, nghĩ rồi lại nghĩ.“So với hôm trước nấu cơm thành cháo, với món “Cơm muối” hôm qua, cái này tôi không thể tin là cậu làm.”Cái này có được xem như là khen không vậy?Hách Phùng cười tủm tỉm, ai thèm quan tâm tới anh ta, cậu cứ coi như là lời khen mà nhận thôi.“Tiến bộ của tôi mắt thường cũng có thể nhìn thấy.”Cậu đổ sữa ra ly đặt trước mặt hai người “Còn hơn lúc trước ngày nào cũng ăn mì ăn liền, gặm bánh mì khô, bây giờ anh nên biết thỏa mãn đi.”Nhớ tới ba bữa “cơm” một ngày của tuần trước, Hách Phúng bày tỏ quả là chuyện kinh dị trong những truyện kinh công tác đầu tiên, Lâm Thâm tận tình làm hết chức trách của một người chủ nhà – nấu hai gói mì thịt bò cà chua cho cậu. Khi đó Hách Phúng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ Lâm Thâm là không thời gian nấu cơm, nhanh chóng ăn mà ngày hôm sau, điểm tâm sáng hay cơm trưa gì cũng là mì ăn liền thịt bò cà chua, rốt cuộc Hách Phúng cũng bùng cháy.“Chúng ta có thể đổi món khác được không?” Hắn đó Lâm Thâm đứng trong bếp tự hỏi một chút rồi bỏ hai gói mì thịt bò cà chua trong tay xuống, Hách Phúng còn chưa kịp vui mừng, chỉ thấy anh mở một ngăn tủ khác, lấy ra hai gói mì thịt bò dưa từ lúc đó, Hách Phúng đã ngộ ra một chân lý, ở trong đầu của Lâm Thâm đổi món khác đồng nghĩa với đổi loại mì ăn liền khác, bởi vì cái thằng cha sống hơn hai mươi mấy năm trên đời này chỉ biết nấu duy nhất một món – MÌ ĂN LIỀN!!!Sau đó, thức ăn của hai người được Hách Phúng mạnh mẽ giành giật để phụ trách, trải qua nhiều cuộc thí nghiệm, cuối cùng chỉ trong vài ngày cũng có thể làm ra món ăn có thể nuốt đó, Hách Phúng thoát khỏi tra tấn của mì ăn liền và cơm cháy.“Cậu từng học nấu ăn à?” Lâm Thâm gấp một miếng trứng, lòng đỏ không cẩn thận bị anh chọc vỡ, từ từ chảy Phúng đau lòng nhìn anh lãng phí mỹ thực, thuận miệng trả lời “Không có, anh cũng thấy mà mấy ngày nay tôi mới học.”Bỏ vào miệng thêm một miếng trứng, Lâm Thâm bình luận “Vậy thì cậu rất có năng khiếu.”“Ha ha.” Hách Phúng không biết gì là khiêm tốn, nói “Cám ơn, anh là người thứ một trăm lẻ một nói như vậy.”Lâm Thâm dừng nhai, đánh giá cậu, thấy Hách Phúng vẻ mặt cực kỳ chân thật, hoàn toàn không giống như có ý khoe khoang hay là đang nói trăm lẻ một, lần nào cậu ta cũng đếm à? Còn một trăm người trước đó, rốt cuộc là khen cậu cái gì? Nói như vậy, cậu không biết ngượng à?Nghĩ nghĩ một lúc, Lâm Thâm vẫn đem lời trong miệng định nói nuốt xuống. Vì ba bữa ăn mà suy nghĩ, anh quyết định tiếp tục im xong bữa sáng, Hách Phúng cho rằng hai người lại bắt đầu đi tuần tra như mọi khi. Khu rừng Lục Hồ này chiếm diện tích rất lớn, với tốc độ của người bình thường mà tuần tra, tối thiểu cũng phải mất ba ngày, cho nên bình thường Lâm Thâm đều mang theo anh tuần tra một nơi, sau đó lại chuyển sang nơi khác, cứ như vậy mọi một chỗ trong khu rừng đều được tuần tra một thứ nhất công tác, không biết do vận khí tốt hay do nhân phẩm tốt, Hách Phúng không gặp phải một thi thể nào cả, bọn họ giống như người giữ rừng bình thường, chỉ đơn giản tuần tra rừng mà này làm cho cậu không khỏi nghi ngờ, chuyện trước đó có phải là lỗi giác của cậu hay không, trong rừng này kỳ thật cũng không có nhiều người luẩn quẩn trong lòng muốn đi tìm cái hôm nay sau khi giải quyết xong bữa sáng, việc đầu tiên mà Lâm Thâm làm lại không phải là gọi cậu đi tuần.“Cái gì… xuống núi?” Hách Phúng kinh này Lâm Thâm đã thay quần áo rồi, gần như lúc bình thường anh chỉ mặc áo tay dài sẫm màu, thời gian làm việc thì thay đồng phục của kiểm lâm.“Xuống núi.” Lâm Thâm nói, không thèm giải thích lý do cho Hách Phúng. “Một phút sau xuất phát.”Nói xong, anh đã đi ra ngoài cửa. Hách Phúng chỉ kịp quay qua thay đồ, ra khỏi nhà đã thấy Lâm Thân tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Nhìn thấy cậu đi ra, Lâm Thâm cũng không quay đầu lại, giống như đã nghĩ rằng Hách Phúng sẽ lập tức đuổi lòng thầm mắng một câu, Hách Phúng chạy chậm đuổi theo anh.“Vì sao lại xuống núi?” Hách Phúng mắt cậu, Lâm Thâm là biểu tượng hoàn hảo cho trạch nam ở trong rừng, nếu không tuần tra rừng, anh cũng không thèm bước ra khỏi nhà nửa bước.“Làm một chút công tác chuẩn bị.” Lâm Thâm đáp “Sắp tới sẽ là thời kì cao điểm mỗi năm một lần, chúng ta phải xuống núi chuẩn bị một chút.”Thời kì cao điểm?Sắc mặt Hách Phúng tái nhợt, ngàn vạn lần làm ơn đừng là thứ mà cậu đang nghĩ đến. Nhưng đồng thời cậu cũng có dự cảm, thứ mà Lâm Thân nói đến nhất định là thứ mà cậu không muốn đối mặt nhất. Bi kịch chính là Hách Phúng biết dự cảm của mình chính là cái thể loại tốt thì không linh, mà cái xấu lúc nào cũng núi, hai người đi gần hai tiếng mấy, tuy rằng trong rừng không giống như sơn đạo quanh co, nhưng cũng không dễ đi. Đợi cho đến khi đến được trấn nhỏ dưới núi, đã đến giờ cơm Thâm dẫn theo Hách Phúng không vào trong trấn, mà đi về phía đồn công an bên ngoài, hình như đang trao đổi công việc với cảnh sát. Sau khi Lâm Thâm đi vào, anh bảo Hách Phúng lên trấn mua chút sữa và gia vị, mấy thứ này trong nhà gần hết Phúng liền hí hửng cầm tiền của công đi mua sắm. Bởi vì cậu là người mới đến, bộ dạng lại đẹp trai, ở trong trấn nhỏ này khiến không ít người chú ý. Trong đó có 80% đến từ nữ nhân, 10% đến từ nam nhân, 10% còn lại là của con Phúng chưa bao giờ đem con nít chia ra thành đàn ông hay phụ nữ, bởi vì trong mắt cậu tất cả phụ nữ dù già hay trẻ đều trong phạm vi đi săn của mình, nhưng mà nếu đem mấy cô bé chưa đầy mười hai tuổi xếp vào, không khỏi quá mức cầm thú. Cho nên Hách Phúng nhận định phụ nữ bình thường đều là mấy cô trên mười thật, chuyện này cũng không phải cầm thú lắm. Vơn, không hề cầm thúTrên trấn chỉ có mấy cửa hàng, đều là nhà dân tự mở, Hách Phúng tùy tiện tìm một nhà, vừa vào cửa liền cười lễ phép với cô chủ tiệm. Sau đó dưới con mắt vừa tò mò vừa e lệ, chọn một loạt các phút sau, cậu đem một đống lớn dầu, muối, tương, giấm bình bình hủ hủ đưa ra tính tiền, cô chủ tính năm mươi sáu đồng. Hách Phúng đưa một trăm chẵn, thối lại năm mươi.“Ai da, vừa lúc không có tiền lẻ. Tiểu ca, tiền này coi như thiếu nha, lần tới lại đến mua.” Cô chủ tiệm cười đến sáng lạn.“Như vậy sao được?” Hách Phúng mỉm cười, để lại một bình nước tương tám đồng “Không thể để cô làm ăn lỗ vốn được, thưa quý cô.”Chủ tiệm sống gần mấy mươi năm, lần đầu tiên có người gọi mình là quý cô, ánh mắt kia cũng biến thành xuân Phúng cười mỉm, thể hiện phong cách cực kỳ ga lăng của một quý ông, sau đó gật đầu một cái, không nói thêm nữa, rời có thể cảm nhận được tầm mắt nóng bỏng dính sau lưng mình, chút ít tiền lẻ này không phải nhiều nhặn gì. Không thể vì lợi ích nhất thời mà chiếm chút tiện nghi, không phù hợp với nguyên tắc của Hách Phúng. Chuyện cậu thích làm nhất chính là thả dây dài câu cá chừng lần sau đến nơi này, cô chủ tiệm kia sẽ thân thiện hơn rất nhiều. Sau vài lần tiếp xúc, Hách Phúng sẽ có thêm một người bạn nhiệt tình lại hiếu khách lại biết đủ mọi chuyện trong trấn, muốn dung nhập vào cái trấn nhỏ này, hoặc tin tức gì trong trấn cũng sẽ tiện như, quan hệ của Lâm Thâm với những người trong trấn rốt cuộc là như thế nào?Việc này cho dù không thể đi hỏi người thật, Hách Phúng cũng chỉ biết từ từ mà tìm theo một đống bao lớn nhỏ, tâm tình Hách Phúng không tồi, đang muốn đi qua đường lại bị người phía sau đụng phải. Tình huống báo động đỏ, vì để giữ thăng bằng, Hách Phúng chỉ có thể nghiêng qua bên trái. Mấy cái bao trong tay theo quán tính chuẩn bị tiếp xúc thân mật với bờ tường, thế này thì mấy chai lọ trong đó chẳng phải bể tan tành sao?Một bàn tay vững vàng vươn đến, đầu tiên là giữ lấy mấy cái bao, sau đó mới đỡ Hách Phúng.“Đi đứng cũng không xong.” Tiếng của Lâm Thâm truyền Phúng không thèm để ý tới cái thằng cha coi đồ vật quan trọng hơn người kia, việc đầu tiên mà cậu muốn làm nhất là xem coi rốt cuộc là ai lại lỗ mãng như vậy, cậu lớn chần dần như thế đi trên đường, vậy mà cũng ráng đụng cậu cho chờ cậu ngẩng đầu thì đã không còn ai, cả con đường dài chỉ có hai người – cậu và Lâm Thâm.“Không cần nhìn, người đã chạy xa.”Lâm Thâm tiếp nhận mấy cái bao.“Nó cũng không cao, hình như là con nít.” Lại nhìn con đường phía trước, Lâm Thâm giả vờ bí ẩn nói “Chạy lên núi, nếu vận khí tốt, trên đường chúng ta có thể gặp nó.”Hách Phúng sửng sốt “Ý của anh là?”“Người nơi khác, đi lại vội vàng, một mình chạy lung tung ở sau núi.” Lâm Thâm phớt lờ cầm mấy bao đồ đi về phía trước. “Cậu cho rằng còn có thể là gì?”“Vậy anh…” Hách Phúng muốn hỏi anh Anh không vội sao, không thèm quan tâm sao? Cho dù không có gì, nhưng nhiều thêm một thi thể phải vác về cũng là gánh nặng công việc nha.“Người một lòng tìm chết, ai cũng không ngăn được.” Lâm Thâm dùng khóe mắt liếc nhìn cậu “Hơn nữa nó sống hay chết, liên quan gì đến tôi?”“…”“Còn nữa, vừa rồi tôi quên nói, hết trong đây cũng chỉ có 48 đồng, cậu mới đưa tôi có 50 đồng.”“Còn hai đồng tôi mua kẹo cao su, được chưa?”Lâm Thâm gật gật đầu “Tiền lương tháng sau lấy trừ lại.”Hách Phúng đã không còn nói gì được, chính là cuốn sổ nhớ nhỏ trong lòng lại yên lặng bổ sung Lâm ThâmThuộc tính mặt nóng tâm lạnh, tính toán chi liNhững thông tin khác Còn chờ khai người tiếp tục theo đường cũ đi lên núi. Đến nửa đường thì …“Kẹo cao su.”“Cái gì?”“Cho tôi một cái.”“…”Facebook Comments Giới thiệu Thể loại Hiện đại, hư cấu, kinh tủng huyền nghi, hoan hỉ oan gia, Phúc hắc lạnh lùng quái gở công X Ôn thiện tạc mao lãnh đạm thụ, 1×1, HE Edit Hàn Dạ Tuyết, Tiểu Tịch Tịch Beta Linh Viên, Min, Tiêu tỷ Một ngày kia, khi người giữ rừng cố gắng khuyên nhủ một tên đang cố gắng tự sát. “Sinh mệnh thực sự rất quý giá” “…” “Từ cổ chí kim, ai ai cũng muốn được trường sinh bất lão a! Không tính đâu xa chính như Tần Thủy Hoàng, Lý Thế Dân a….” “…” “Đúng như vậy, sinh mệnh giống như màng trinh của người thiếu nữ, chỉ có một cái duy nhất, mất rồi thì chẳng thể nào phục hồi được nữa” “Cái ngàn vàng hình như cũng đã tái tạo được mà” “== Thúi lắm! Tóm lại tôi nói cho cậu biết, đừng có bày đặt chạy tới chỗ này tự sát! Mẹ nó, có biết lão tử nhặt xác của mấy người vất vả lắm không, lão tử là người giữ rừng, không phải nhặt xác chết! Vì sao ngày nào cũng có nhiều thi thể cho lão tử nhặt vậy chứ!” Tên tự sát nhìn ánh mắt táo bạo của người giữ rừng, quay đầu, u buồn nói —— “Bên này phong cảnh đẹp.” Đẹp, em, gái, cậu! Là người quản lý của rừng Lục Hồ, tôi tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra. Biên tập đánh giá Hách Phúng rốt cuộc cũng tìm được công việc, nhưng công việc này có chút kỳ quái, mỗi ngày phải đi theo thủ trưởng mặt than tuần tra núi rừng không nói, vì sao luôn phải nhặt thi thể trở về? Đến tột cùng có bao nhiêu người muốn chạy tới nơi chim không thèm ị này tự sát a! Tên Lâm Thâm mặt than này, dựa vào cái gì nói với cậu thì như cái núi băng, gặp người khác thì cười sáng lạn như vậy chứ! Ở trong khu rừng này Hách Phúng và Lâm Thâm mỗi ngày thức dậy rời giường đi nhặt xác, một cuộc sống “tốt đẹp” làm sao … Con người sau khi chết, sẽ để lại thứ gì? Xúc động nhất là dù sống hay chết, người sống vẫn sẽ nhớ đến người chết, không muốn người khác đau khổ nhưng sao cứ mãi đâm đầu vào cái chết? Tác giả Thể loại Đam MỹNguồn Hàn Dạ Tuyết, thái FullSố chương 77Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại Hiện đại, hư cấu, kinh tủng huyền nghi, hoan hỉ oan gia, Phúc hắc lạnh lùng quái gở công X Ôn thiện tạc mao lãnh đạm thụ, 1×1, HEEdit Hàn Dạ Tuyết, Tiểu Tịch TịchBeta Linh Viên, Min, Tiêu tỷMột ngày kia, khi người giữ rừng cố gắng khuyên nhủ một đang cố gắng tự sát."Sinh mệnh thực sự rất quý giá""...""Từ cổ chí kim, ai ai cũng muốn được trường sinh bất lão a! Không tính đâu xa chính như Tần Thủy Hoàng, Lý Thế Dân a....""...""Đúng như vậy, sinh mệnh giống như màng trinh của người thiếu nữ, chỉ có một cái duy nhất, mất rồi thì chẳng thể nào phục hồi được nữa""Cái ngàn vàng hình như cũng đã tái tạo được mà"“== Thúi lắm! Tóm lại tôi nói cho cậu biết, đừng có bày đặt chạy tới chỗ này tự sát! Mẹ nó, có biết lão tử nhặt xác của mấy người vất vả lắm không, lão tử là người giữ rừng, không phải nhặt xác chết! Vì sao ngày nào cũng có nhiều thi thể cho lão tử nhặt vậy chứ!”Tên tự sát nhìn ánh mắt táo bạo của người giữ rừng, quay đầu, u buồn nói—— “Bên này phong cảnh đẹp.”Đẹp, em, gái, cậu!Là người quản lý của rừng Lục Hồ, tôi tuyệt đối không thể để chuyện này xảy tập đánh giáHách Phúng rốt cuộc cũng tìm được công việc, nhưng công việc này có chút kỳ quái, mỗi ngày phải đi theo thủ trưởng mặt than tuần tra núi rừng không nói, vì sao luôn phải nhặt thi thể trở về? Đến tột cùng có bao nhiêu người muốn chạy tới nơi chim không thèm ị này tự sát a!Tên Lâm Thâm mặt than này, dựa vào cái gì nói với cậu thì như cái núi băng, gặp người khác thì cười sáng lạn như vậy chứ! Ở trong khu rừng này Hách Phúng và Lâm Thâm mỗi ngày thức dậy rời giường đi nhặt xác, một cuộc sống “tốt đẹp” làm sao …Con người sau khi chết, sẽ để lại thứ gì? Xúc động nhất là dù sống hay chết, người sống vẫn sẽ nhớ đến người chết, không muốn người khác đau khổ nhưng sao cứ mãi đâm đầu vào cái chết?Có Giỏi Thì Đừng ChếtTác giả YY Đích Liệt TíchThể loại Đam MỹNguồn Hàn Dạ Tuyết, thái FullSố chương 77Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại Hiện đại, hư cấu, kinh tủng huyền nghi, hoan hỉ oan gia, Phúc hắc lạnh lùng quái gở công X Ôn thiện tạc mao lãnh đạm thụ, 1×1, HEEdit Hàn Dạ Tuyết, Tiểu Tịch TịchBeta Linh Viên, Min, Tiêu tỷMột ngày kia, khi người giữ rừng cố gắng khuyên nhủ một... tên đang cố gắng tự sát."Sinh mệnh thực sự rất quý giá""...""Từ cổ chí kim, ai ai cũng muốn được trường sinh bất lão a! Không tính đâu xa chính như Tần Thủy Hoàng, Lý Thế Dân a....""...""Đúng như vậy, sinh mệnh giống như màng trinh của người thiếu nữ, chỉ có một cái duy nhất, mất rồi thì chẳng thể nào phục hồi được nữa""Cái ngàn vàng hình như cũng đã tái tạo được mà"“== Thúi lắm! Tóm lại tôi nói cho cậu biết, đừng có bày đặt chạy tới chỗ này tự sát! Mẹ nó, có biết lão tử nhặt xác của mấy người vất vả lắm không, lão tử là người giữ rừng, không phải nhặt xác chết! Vì sao ngày nào cũng có nhiều thi thể cho lão tử nhặt vậy chứ!”Tên tự sát nhìn ánh mắt táo bạo của người giữ rừng, quay đầu, u buồn nói—— “Bên này phong cảnh đẹp.”Đẹp, em, gái, cậu!Là người quản lý của rừng Lục Hồ, tôi tuyệt đối không thể để chuyện này xảy tập đánh giáHách Phúng rốt cuộc cũng tìm được công việc, nhưng công việc này có chút kỳ quái, mỗi ngày phải đi theo thủ trưởng mặt than tuần tra núi rừng không nói, vì sao luôn phải nhặt thi thể trở về? Đến tột cùng có bao nhiêu người muốn chạy tới nơi chim không thèm ị này tự sát a!Tên Lâm Thâm mặt than này, dựa vào cái gì nói với cậu thì như cái núi băng, gặp người khác thì cười sáng lạn như vậy chứ! Ở trong khu rừng này Hách Phúng và Lâm Thâm mỗi ngày thức dậy rời giường đi nhặt xác, một cuộc sống “tốt đẹp” làm sao …Con người sau khi chết, sẽ để lại thứ gì? Xúc động nhất là dù sống hay chết, người sống vẫn sẽ nhớ đến người chết, không muốn người khác đau khổ nhưng sao cứ mãi đâm đầu vào cái chết? Danh sách chươngChương 1 Ngày này năm sau là ngày giỗChương 2 Quả là nghiệp chướngChương 3 Khởi nguyên Nguyên nhân bắt đầuChương 4 Kẻ tự sát phần 1Chương 5 Kẻ tự sát phần haiChương 6 Kẻ tự sát Phần 3Chương 7 Kẻ tự sát phần bốnChương 8 Kẻ tự sát phần nămChương 9 Kẻ tự sát phần cuốiChương 10 Ảnh ngược trong nước phần 1Chương 11 Ảnh ngược trong nước phần haiChương 12 Ảnh ngược trong nước phần 3Chương 13 Ảnh ngược trong nước tứChương 14 Ảnh ngược trong nước ngũChương 15 Ảnh ngược trong nước lụcChương 16 Ảnh ngược trong nước thấtChương 17 Thập niên đẳng trường sinh – nhấtChương 18 Thập niên đẳng trường sinh – nhịChương 19 Thập niên đẳng trường sinh – tamChương 20 Thập niên đẳng trường sinh – tứChương 21 Thập niên đẳng trường sinh – ngũChương 22 Thập niên đẳng trường sinh – lụcChương 23 Thập niên đẳng trường sinh – thấtChương 24 Thập niên đẳng trường sinh – bátChương 25 Người vô ảnh – nhấtChương 26 Người vô ảnh – nhịChương 27 Người vô ảnh – tamChương 28 Người vô ảnh – tứChương 29 Người vô ảnh – ngũChương 30 Người vô ảnh – lụcChương 31 Người vô ảnh – thấtChương 32 Người vô ảnh – bátTruyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...Gợi ý truyện Thể loại Hiện đại, hư cấu, kinh tủng huyền nghi, hoan hỉ oan gia, Phúc hắc lạnh lùng quái gở công X Ôn thiện tạc mao lãnh đạm thụ, 1×1, HEEdit Hàn Dạ Tuyết, Tiểu Tịch TịchBeta Linh Viên, Min, Tiêu tỷMột ngày kia, khi người giữ rừng cố gắng khuyên nhủ một tên đang cố gắng tự sát.“Sinh mệnh thực sự rất quý giᔓ…”“Từ cổ chí kim, ai ai cũng muốn được trường sinh bất lão a! Không tính đâu xa chính như Tần Thủy Hoàng, Lý Thế Dân a….”“…”“Đúng như vậy, sinh mệnh giống như màng trinh của người thiếu nữ, chỉ có một cái duy nhất, mất rồi thì chẳng thể nào phục hồi được nữa”“Cái ngàn vàng hình như cũng đã tái tạo được mà”“== Thúi lắm! Tóm lại tôi nói cho cậu biết, đừng có bày đặt chạy tới chỗ này tự sát! Mẹ nó, có biết lão tử nhặt xác của mấy người vất vả lắm không, lão tử là người giữ rừng, không phải nhặt xác chết! Vì sao ngày nào cũng có nhiều thi thể cho lão tử nhặt vậy chứ!”Tên tự sát nhìn ánh mắt táo bạo của người giữ rừng, quay đầu, u buồn nói—— “Bên này phong cảnh đẹp.”Đẹp, em, gái, cậu!Là người quản lý của rừng Lục Hồ, tôi tuyệt đối không thể để chuyện này xảy tập đánh giáHách Phúng rốt cuộc cũng tìm được công việc, nhưng công việc này có chút kỳ quái, mỗi ngày phải đi theo thủ trưởng mặt than tuần tra núi rừng không nói, vì sao luôn phải nhặt thi thể trở về? Đến tột cùng có bao nhiêu người muốn chạy tới nơi chim không thèm ị này tự sát a!Tên Lâm Thâm mặt than này, dựa vào cái gì nói với cậu thì như cái núi băng, gặp người khác thì cười sáng lạn như vậy chứ! Ở trong khu rừng này Hách Phúng và Lâm Thâm mỗi ngày thức dậy rời giường đi nhặt xác, một cuộc sống “tốt đẹp” làm sao …Con người sau khi chết, sẽ để lại thứ gì? Xúc động nhất là dù sống hay chết, người sống vẫn sẽ nhớ đến người chết, không muốn người khác đau khổ nhưng sao cứ mãi đâm đầu vào cái chết?

có giỏi thì đừng chết